Thứ Tư, 16 tháng 9, 2020

Điệu guitar cho trái tim



Những tia nắng buổi chiều núp mình sau bụi tigon.

Sân trường im ắng.

Tiếng guitar mượt mà phát ra từ phòng tập nhạc.

Bảo Khuê bước dạo trong sân. Tiếng guitar làm cô chú ý. Cô ngước cổ nhìn lên và đoán chắc rằng đó là tiếng guitar của anh Hoàng Quân – nam sinh nổi trội về tất cả mọi lĩnh vực, được thầy cô và bạn bè yêu quý và mến mộ. Hoàng Quân học trên Bảo Khuê một khóa. Anh có rất nhiều tài lẻ. Chơi bóng rổ, ca hát, diễn xuất, khả năng lãnh đạo…, việc gì anh làm cũng rất tốt. Trong đó tài chơi guitar của anh là cừ nhất. Thành tích học tập thì không cần phải bàn luận, luôn dẫn đầu toàn khối. Mới đây anh giành giải nhất của cuộc thi học sinh giỏi Toán quốc tế. Tài giỏi nhưng Hoàng Quân không hề kiêu ngạo. Anh sống vui vẻ, cởi mở, nhiệt tình giúp đỡ những bạn học yếu kém. Ngoại hình cùng nụ cười rạng ngời và phong cách sống của Hoàng Quân đã làm gục ngã bao nhiêu trái tim cô gái.

Bảo Khuê chun mũi thầm nghĩ, tại sao trên đời này lại có một người hoàn hảo đến thế. Cô xem anh là tấm gương sáng và luôn tự nhủ bản thân phải học hỏi, noi gương anh. Bên cạnh đó cô còn lặng lẽ trao về anh thứ tình cảm mong manh nhưng rất thật. Cô biết mình chỉ là một con bé khờ khạo, hậu đậu, chẳng có điểm gì nổi bật nên cô luôn giấu kín cảm xúc trong tim. Với Bảo Khuê thì mỗi ngày được trông thấy Hoàng Quân đến lớp là cô đã vui rồi.

Bảo Khuê nghĩ, thật ra Hoàng Quân với Diễm Quỳnh mới là một đôi trai tài gái sắc. Diễm Quỳnh là hoa khôi và nằm trong đội múa ba lê của trường. Bảo Khuê cũng nằm trong đội múa đó nhưng ở vị trí dự bị. Thần dân trong trường luôn gán ghép Diễm Quỳnh với Hoàng Quân. Tờ Nguyệt san, số ra gần đây nhất dành một trang viết về cặp đôi sáng giá này, có bài phỏng vấn của Diễm Quỳnh. Vì Hoàng Quân rất bận, với lại anh không muốn xuất hiện nhiều trên báo chí nên không thể có mặt trong cuộc phỏng vấn hằng tháng. Trước mặt phóng viên, Diễm Quỳnh đã công khai thừa nhận rằng cô thích Hoàng Quân. Thông tin sau khi tạp chí phát hành đã lan nhanh trên cộng đồng mạng. Hơn một tháng vẫn chưa chấm dứt. Về phía Hoàng Quân, anh không phản bác hay thừa nhận. Mỗi khi có ai nhắc đến vấn đề tế nhị này, anh chỉ cười nhạt rồi cho qua.

Một lần tình cờ Bảo Khuê nghe được cuộc nói chuyện giữa Hoàng Quân và bạn thân anh ấy ở sân thượng. Chỉ là ngẫu nhiên chứ Bảo Khuê không có ý nghe trộm chuyện của người khác.

“Diễm Quỳnh thích cậu đấy, cậu không biết à?”

“Thì sao, có liên quan đến tôi?”

“Mọi người đang chờ kết quả từ cậu.”

Hoàng Quân điềm tĩnh đáp. “Tôi công nhận Diễm Quỳnh là cô gái thông minh, xinh đẹp, học giỏi nhưng cậu hiểu tính tôi mà, tôi không muốn để chuyện tình cảm cản trở việc học. Tôi còn rất nhiều ước mơ, hoài bão cần phải thực hiện.”

Không biết ai ‘chôm’ được câu nói này và tung lên FB của trường. Từ đó toàn trường dấy lên một làn sóng khá lớn. Đi đến bất cứ nơi đâu, thư viện hay căn tin đều nghe mọi người bàn bạc về chuyện Hoàng Quân trong thời gian này không nghĩ đến tình yêu, chỉ chú tâm vào việc học khiến bao mộng ước của các cô nữ sinh vỡ tan tành.

Nhưng Diễm Quỳnh vẫn nuôi hy vọng.

Tiếng guitar ngưng bặt.

Bảo Khuê ngước đầu lên một lần nữa. Đèn trong phòng tập nhạc đã tắt tự bao giờ. Hoàng Quân bước ra ngoài, khóa cửa phòng và đi xuống cầu thang.

Anh bước về phía bãi giữ xe, chỉ còn mỗi xe anh.

Bảo Khuê đứng trong nắng chiều nhập nhoạng.

Hoàng Quân dắt xe ra cổng, anh không hề hay biết rằng có một ánh mắt luôn trông theo anh từ rất lâu.

***

Hoàng Quân và Bảo Khuê có một mối quan hệ khá tốt. Mỗi lần nhà trường tổ chức event hay các hoạt động văn nghệ, Bảo Khuê là ‘trợ lý’ cho anh, nghĩa là cô chuẩn bị mọi thứ về mảng trang phục, nhắc nhở anh đến tiết mục của mình… Vì cả hai đều rất hòa đồng, phóng khoáng nên làm việc cùng nhau rất thoải mái. Nhờ có Hoàng Quân mà Bảo Khuê biết nhiều hơn về âm nhạc, từ pop đến rock, từ những bản ballad du dương đến những bài tình ca bất hủ của thập niên 90. Nói chuyện với anh, Bảo Khuê cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Ngồi bên anh, cả thế giới và cuộc sống quanh cô như bừng sáng. Các câu chuyện kể mãi không dứt.

“Học guitar có khó không anh?”

“Ừm… tùy vào mỗi người. Nếu em có niềm đam mê thì em chắc chắn sẽ học rất dễ dàng.” Đang nói chợt Hoàng Quân ngẩng đầu nhìn Bảo Khuê. “Em định học à? Có cần anh dạy cho không?”

Bảo Khuê xua tay rối rít. “Không ạ, em chỉ hỏi vậy thôi. Ngay cả đến việc múa em còn làm không xong nữa là huống chi đến việc học guitar.” Bảo Khuê cúi đầu, lí nhí nói.

“Đâu có, anh thấy em múa cũng được mà.”

“Thật sao?” Bảo Khuê mắt sáng lên rồi vội cụp mi xuống. “Anh đang an ủi em chứ gì, nếu em múa được thì đâu có ở vị trí dự bị hoài như vậy. Thật ra Diễm Quỳnh, cậu ấy mới là người múa đẹp nhất.”

Nghe Bảo Khuê nhắc đến cái tên Diễm Quỳnh, bàn tay nghịch dây đàn của Hoàng Quân bỗng khựng lại. “Nói về Diễm Quỳnh, cô ấy múa khá cứng nhắc.”

“Anh cho là thế ư?” Bảo Khuê tròn mắt.

“Một diễn viên múa khi đứng trên sân khấu biểu diễn phải thật nhẹ nhàng, bay bổng để những điệu múa thướt tha lôi cuốn người xem chứ không phải chỉ để được tỏa sáng. Diễm Quỳnh, cô ấy cần ánh hào quang hơn là niềm đam mê.”

Bảo Khuê mím môi chìm vào suy nghĩ. Nếu quả thật Diễm Quỳnh múa có phần cứng nhắc thì tại sao cô giáo lại khen cô ấy hết lời còn mình thì chưa lần nào được cô giáo để ý thậm chí mình còn không có cơ hội để biểu diễn dù chỉ là thử. Cùng tập chung một đội, cùng một cô giáo dạy nhưng Diễm Quỳnh lại được ưu ái hơn, lần nào cũng cho Diễm Quỳnh múa trước tới lượt mình thì cô giáo lại bảo hết giờ. Nghĩ đến đây, Bảo Khuê thấy lòng buồn bã.

Diễm Quỳnh nhiều lần được các công ty đào tạo ca sĩ mời về múa minh họa cho các chương trình ca nhạc. Cũng từ dạo đó Diễm Quỳnh ngày càng kiêu kỳ, nhìn mọi người bằng nửa con mắt. Nhất là với Bảo Khuê.

“Cả đời của cậu chỉ làm được mỗi việc đổ rác thôi hả?” Diễm Quỳnh nói khi thấy Bảo Khuê cầm sọt rác từ ngoài vào lớp.

Bảo Khuê xấu hổ, lầm lũi đi.

Đằng sau vang lên những tiếng cười mỉa mai.

Mục tiêu lớn nhất của Diễm Quỳnh là múa minh họa cho buổi biểu diễn của Hoàng Quân trong đêm văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam sắp tới. Cô trông chờ ngày này từ rất lâu rồi, tuyệt đối không thể để vuột mất. Sau khi Hoàng Quân ra thông báo sẽ tuyển chọn người múa ba lê cho buổi độc tấu của anh vào đêm 20/11,  đội múa của Diễm Quỳnh ra sức tập luyện ngày đêm. Bằng mọi giá tấm vé đó phải là của mình. Diễm Quỳnh nghiến răng, nghĩ ngợi. Còn Bảo Khuê, tuy cô chưa bao giờ có ý nghĩ mình sẽ được biểu diễn trước đám đông nhưng cô vẫn tập vì đó là bộ môn nghệ thuật mà cô yêu thích.

***

Trong phòng luyện nhạc lý.

“Anh Hoàng Quân, anh chọn được bài hát chưa?” Bảo Khuê hỏi. Ánh mắt long lanh niềm vui.

“Chưa, anh vẫn đang tìm bài đây?” Hoàng Quân dán mắt vào quyển danh sách các bài hát về thầy cô, mái trường, nhăn mặt nói. “Nói thật anh cũng không biết ngày hôm đó mình sẽ diễn bài gì nữa.”

Bảo Khuê dè dặt đưa ra sáng kiến. “Seasons in the sun, anh thấy được không?”

Seasons in the sun!” Hoàng Quân gập quyển danh sách các bài hát lại và lẩm nhẩm hát vài câu trong bài Seasons in the sun rồi búng tay cái tách. Khóe môi anh mỉm cười dịu dàng. “Được đó, Bảo Khuê, cảm ơn em nhé!”

“Hì hì.” Bảo Khuê gãi đầu, cười. Cô còn tưởng anh từ chối nữa cơ đấy.

Diễm Quỳnh ngồi bên cạnh thấy vậy bèn níu lấy cánh tay Hoàng Quân. “Hay là anh chơi bài As long as you love me đi. Bài đó hay lắm, lại dễ thương nữa.”

“20/11 sao lại biểu diễn mấy bài đó chứ.” Hoàng Quân nhăn mặt khẽ trách. “Anh vẫn nghĩ bài hát mà Bảo Khuê đưa ra là hợp lý nhất. Anh sẽ chọn bài của Bảo Khuê.”

Diễm Quỳnh tắt lịm nụ cười. Cô chuyển ánh mắt hằn học sang Bảo Khuê, chỉ hận một nỗi không thể làm gì đó với Bảo Khuê ngay lúc này. Bảo Khuê làm lơ ánh mắt của Diễm Quỳnh. Cô nghĩ nếu cô còn nhìn ánh mắt đó nữa, cô sẽ ngất mất.

Hoàng Quân chỉ tay nói với Bảo Khuê. “Em lấy giùm anh cây đàn.”

Bảo Khuê đứng dậy, với tay lấy cây đàn guitar màu gụ đỏ treo ở trên tường. Lúc cô đem tới cho Hoàng Quân, chân bị vướng vào chân của Diễm Quỳnh. Cả Hoàng Quân lẫn Diễm Quỳnh chỉ nghe thấy một tiếng ‘rầm’. Người và vật ngã cồng kềnh trên nền gạch bông lành lạnh. Cây guitar bị đứt mất một dây. Hoàng Quân vội chạy tới đỡ Bảo Khuê dậy.

Diễm Quỳnh thừa dịp, la mắng Bảo Khuê om sòm. “Cậu đi đứng vậy hả, cậu không có mắt sao? Cây đàn đó anh Quân rất quý, cậu làm hư nó rồi. Cậu đúng là đồ…”

“Im đi, Diễm Quỳnh!” Tiếng thét của Hoàng Quân khiến Diễm Quỳnh đang kết tội Bảo Khuê đột nhiên ngừng lại như có ai nhét giẻ vào mồm.

Hoàng Quân lo lắng. “Em không sao chứ, có đau ở đâu không? Có cần đi bệnh viện không?”

Bảo Khuê lắc đầu, lắp bắp. “Xin lỗi… em không cố ý… thành thật xin lỗi anh… em…”

“Không sao đâu.” Anh nhìn cây đàn, thở dài nói. “Hư rồi thì thôi, mua cái mới vậy.” Anh tiếc rẻ vì thật tâm anh rất quý cây guitar màu gụ đỏ mà Bảo Khuê vừa làm rớt. Nhưng anh không giận Bảo Khuê vì anh biết rằng Bảo Khuê ngã là do Diễm Quỳnh đã đưa chân ra làm ngáng đường cô.

“Em đi cùng anh nhé, Khuê!” Hoàng Quân đeo ba lô lên vai.

“Dạ?” Bảo Khuê tròn xoe đôi mắt. Trong nhất thời cô chưa hiểu hết câu nói ấy.

“Cho em đi chung với anh Quân.” Diễm Quỳnh vội vã nói. Cô thấy chướng mắt khi Bảo Khuê cứ cặp kè với người mà cô thích.

“Chẳng phải em nói em còn tập múa nữa hay sao? Múa là ánh hào quang sáng chói của em kia mà.” Trong giọng nói của Hoàng Quân có phần mỉa mai.

Nhưng Diễm Quỳnh không để ý. Cô tức tối khi nhìn anh sánh vai cùng Bảo Khuê ra khỏi phòng.

Trong cửa hàng guitar.

Hoàng Quân đi hết một vòng rồi hỏi Bảo Khuê. “Em thích màu gì?”

“Ơ… anh mua cơ mà, cứ chọn màu nào mà anh thích ý.” Bảo Khuê nheo mắt.

Anh cười hiền. “Nhưng anh muốn hỏi ý kiến của em thế nào?”

Bảo Khuê sững người. Đôi mắt trong suốt của Hoàng Quân nhìn cô đầy cảm mến. Bảo Khuê như bị hút vào trong đôi mắt ấy.

Đến bên một góc khuất trong cửa hàng, Bảo Khuê ngắm mãi cây guitar cổ điển màu nâu đậm.

“Em thích loại này sao?” Hoàng Quân đến cạnh từ khi nào, nhẹ giọng hỏi.

“Em nghĩ nó hợp với anh nhưng đó là ý kiến một chiều của em thôi, người quyết định vẫn là anh.”

Hoàng Quân lấy cây guitar đó xuống, săm soi rất kỹ rồi gật. “Em đúng là có con mắt thẩm mỹ, guitar classic thường làm từ gỗ tuyết tùng, vân sam và hồng mộc. Vì thế chơi loại đàn này rất tốt. Đúng là thứ anh cần mua. Cảm ơn em.”

Được khen, Bảo Khuê sung sướng và thấy mình quan trọng hẳn lên. Cô chợt hỏi. “Làm thế nào để biết được âm thanh của nó có trong hay không?”

“Vỗ vào thùng đàn.” Hoàng Quân gõ nhẹ lên thùng đàn, âm thanh phát ra thật trong trẻo. “Em đã nghe thấy chưa, chỉ cần làm như thế sẽ biết. Hoặc không thì…” Anh đánh các nốt của dây 1, 2, 3 ở các phím đàn cuối, tiếng đàn kêu to như tiếng chuông và vang.

Thử xong, anh quyết định mua loại guitar classic màu nâu đậm. Ban đầu Bảo Khuê đứng ngắm cây guitar đó chẳng qua là do màu sắc rất đẹp làm cô chú ý, bề mặt gỗ bóng loáng chứ không nghĩ đến việc âm thanh của nó có trong trẻo hay không. Giờ, nghe Hoàng Quân giải thích tất tần tật, cô bỗng thấy mình có chút ích lợi, không quá hậu đậu, ngốc nghếch như mọi người nghĩ cô như vậy. Và từ đó cô cũng nạp thêm kiến thức cách chọn guitar vào não của mình.

Rời cửa hàng guitar, Hoàng Quân dẫn Bảo Khuê đến một tiệm mỳ rong biển, nói là để cảm ơn cô đã giúp anh lựa đàn. Cô chưa ăn món mỳ này bao giờ nên vô cùng háo hức như đón Tết vậy. Ăn xong, anh đưa cô về đến tận nhà. Sau khi Hoàng Quân đi khuất, có ai đó kéo tay Bảo Khuê khi cô định vào nhà. Bảo Khuê chưa kịp phản ứng gì thì lấy tay ôm một bên má. Cô loạng choạng ngã oạch xuống đất, bụi bẩn lấm lem trên người. Người đó rít lên từng chữ.

“Cậu nên nhớ cậu mãi mãi chỉ là loài hoa dại xấu xí bên đường luôn bị mọi người dẫm nát và coi thường. Đừng bao giờ có ý nghĩ sẽ trở thành hoa hồng. Cuộc thi tuyển chọn người múa minh họa cho anh Hoàng Quân phải là tôi.”

Nói xong, người đó quay lưng đi. Trong ánh đèn lờ mờ, Bảo Khuê nhận ra đó chính là Diễm Quỳnh. Lúc Diễm Quỳnh nói những câu hăm dọa Bảo Khuê, khuôn mặt cô phừng phừng lửa giận.

Bảo Khuê cố vịn vào tường rào, từ từ đứng lên. Cái tát khiến cô đau nhưng trái tim cô càng đau hơn. Thì ra việc thích ai đó không hề đơn giản một chút nào. Cô chỉ muốn được ở cạnh Hoàng Quân là đủ rồi. Lặng lẽ từ phía sau thôi. Nếu người mà Hoàng Quân thích là Diễm Quỳnh thì cô sẽ chọn cách ra đi. Chứ cô nào muốn tranh giành vị trí số một với Diễm Quỳnh.

***

Thông báo mới cho cuộc tuyển chọn người múa minh họa cho buổi độc tấu của Hoàng Quân. Người chọn sẽ là anh và người được chọn không ai khác, đó chính là Bảo Khuê. Kết quả này khiến các cô gái khác trong đội múa cảm thấy không hài lòng. Họ cho rằng Hoàng Quân thiên vị. Bảo Khuê chưa một lần được diễn chính thức lại được chọn còn người múa xuất sắc nhất là Diễm Quỳnh lại nằm ngoài tầm mắt của Hoàng Quân. Họ bàn tán, chỉ trích ngày càng nhiều nhưng anh vẫn giữ nguyên quyết định của mình. Bảo Khuê nghe tin, bị sốc nặng. Dù là trong giấc mơ cô không ngờ tới có ngày cô lại được múa minh họa cho thần tượng của cô.

Có lẽ người tức giận nhất là Diễm Quỳnh.

“Tại sao lại là nó, sao lại là con nhỏ đó? Em có gì thua kém nó chứ? Anh để một người-không-ai-biết-tới diễn phụ họa cho anh, anh không sợ nó diễn không tốt sao? Nó sẽ làm mất mặt anh đấy.” Diễm Quỳnh uất ức nói.

Hoàng Quân im lặng lắng nghe Diễm Quỳnh nói.

“Có phải anh có cảm tình với Bảo Khuê nên mới chọn nó, đúng không? Anh thật là thiên vị. Không công bằng một chút nào cả.” Diễm Quỳnh kích động hét lên. Nước mắt cô tuôn trào.

Hoàng Quân chậm rãi. “Hoàn toàn sai. Anh chọn Bảo Khuê vì cô ấy có năng lực thật sự.”

“Em cũng có năng lực, sao anh không chọn em?”

Hoàng Quân từ tốn. “Em là diễn viên múa xuất sắc, trong tương lai em có thể tiến xa hơn nữa. Em cũng đã nhiều lần đứng trên sân khấu biểu diễn, cũng nhận khá nhiều giải thưởng, vậy sao em không cho người khác một cơ hội. Ai cũng cần được làm điều mà mình thích. Em thật là ích kỷ.”

Diễm Quỳnh bần thần cả người.

“Với lại, người múa không cứ nhất thiết là phải múa đẹp thì sẽ được chọn, cần có sáng tạo, kỹ năng và những động tác mềm mại, khéo léo. Tuần trước anh thấy Bảo Khuê tập, điệu múa của cô ấy thật uyển chuyển, thướt tha. Còn em chưa thả được phần hồn của mình vào trong từng giai điệu. Em chỉ mong muốn được chiến thắng, được nổi trội. Còn Bảo Khuê, cô ấy múa bằng cả trái tim. Cách múa của cô ấy rất dễ đi vào lòng người hơn. Còn một điều nữa, điệu múa của Bảo Khuê phù hợp với bài hát mà anh sẽ diễn.”

Nói rồi, Hoàng Quân bỏ đi, để lại một mình Diễm Quỳnh với những giọt nước mắt thất vọng. Lẽ nào cô đã thua cuộc rồi sao?

 

Bảo Khuê xoắn hai tay vào nhau, miệng ấp úng. “Em ư… sao anh… lại chọn em?”

“Không được sao?” Hoàng Quân nhìn Bảo Khuê lom lom, cười đùa.

Bảo Khuê nghiến rắng gật đầu. “Tất nhiên là không được rồi, trước giờ em có diễn trên sân khấu đâu, em sợ…”

Hoàng Quân cướp lời. “Em sợ mình múa không đẹp, sợ mọi người sẽ cười vào mặt mình, phải không?”

Bảo Khuê lặng thinh, đồng nghĩa với việc những gì Hoàng Quân nói là đúng.

Hoàng Quân khẽ ho một tiếng, động viên. “Không phải em sợ mình múa không đẹp mà là em đang tự ti về chính bản thân mình đấy. Em có tài năng thì em phải bộc lộ cho mọi người biết chứ?”

“Tài năng? Bộc lộ?” Bảo Khuê ngơ ngác.

“Đúng vậy.” Hoàng Quân đặt tay lên hai vai Bảo Khuê, khích lệ cô. “Hãy can đảm lên cô bé à, đừng sợ sệt, nếu em cứ nghĩ rằng mình làm không tốt hay mình không làm được thì em sẽ chẳng bao giờ có được cơ hội để tiến lên. Chẳng lẽ em cứ sống mãi trong cái vỏ ốc cũ kĩ đó sao? Hãy đập vỡ vỏ ốc và bước ra ngoài ánh sáng. Anh tin ở em, vì vậy em cũng phải có lòng tin ở bản thân mình. Hiểu chứ?”

Bảo Khuê mím chặt môi, suy nghĩ rất lung. Rồi cô bỗng gật đầu thật mạnh, kiên quyết. “Anh nói đúng, em nhất định sẽ cố gắng, không để anh thất vọng đâu.”

“Ừ, phải kiên cường như vậy mới là Bảo Khuê mà anh quen biết.” Hoàng Quân nở nụ cười long lanh, vuốt tóc Bảo Khuê. “Em tập đi, anh đến phòng luyện thanh đây.”

Hoàng Quân ôm cây guitar, chuẩn bị tiến ra cửa thì Bảo Khuê nói nhanh. “Anh ơi, cho em hỏi sao anh lại không chọn Diễm Quỳnh ạ?”

Anh đáp không quay đầu lại. “Cơ hội đến với ai thì người đó hãy cố mà nắm bắt. Diễm Quỳnh múa đẹp như mọi người công nhận thì cô ấy sẽ có những cơ hội khác. Em hãy chú tâm vào công việc của mình đi.”

Bảo Khuê ngồi thừ ra một lúc rồi đến bên chiếc máy casset, bật nhạc nhè nhẹ. Những giai điệu không lời du dương phát ra khiến đôi chân cô nhấc lên rồi từng động tác xoay vòng, lướt thướt… Cô say mê tập luyện.

Bên ngoài có một ánh mắt đang cười.

***

Đêm văn nghệ 20/11.

Hội trường ngập tràn bóng bay, băng rôn và đèn nhiều màu nhấp nháy. Tất cả nữ sinh và nam sinh đều trong trang phục lộng lẫy, rực rỡ. Trên sân khấu, cô MC đang đọc lời giới thiệu chương trình. Đằng sau cánh gà, các học sinh có tiết mục nhanh chóng trang điểm và chuẩn bị ra biểu diễn.

Hoàng Quân mặc một bồ đồ vest đen lịch lãm, chiếc áo sơ mi trắng muốt, mái tóc đen tuyền được chải gọn gàng phía sau. Đôi mắt sâu thẳm, sáng lấp lánh như hai vì sao trên trời. Trông anh đêm nay tuấn tú và nổi bật hơn thường ngày rất nhiều.

Bảo Khuê cũng chẳng kém cạnh. Cô mặc một chiếc đầm màu trắng, có viền ren, ở giữa bụng có thắt lưng, thân váy đính kim sa chói sáng. Trông cô chẳng khác gì thiên thần. Bàn bên cạnh, Diễm Quỳnh đang tự make-up cho mình. Cô vừa quét son lên mặt vừa liếc sang Hoàng Quân và Bảo Khuê đang thì thầm to nhỏ gì đấy. Trông họ rất vui vẻ. Mắt cô nổ đom đóm, tay siết chặt thể hiện sự tức giận tột cùng. Lớp phấn son quá dày khiến cô như già đi cả chục tuổi.

Cuối cùng cũng đến tiết mục của Hoàng Quân. Bảo Khuê múa theo từng giai điệu của bài hát. Cô xoay tròn, nghiêng người, các động tác mềm mại. Cả hội trường lặng im, dõi mắt theo từng điệu nhảy của người múa minh họa cho Hoàng Quân. Anh vừa đàn vừa nhìn trộm Bảo Khuê. Cô quá trong sáng, tinh khôi như giọt sương ban mai khiến cho trái tim anh đập lệch nhịp. Anh cố gắng giữ bình tĩnh để hoàn thành phần trình diễn của mình.

Khán giả bên dưới đồng loạt vỗ tay rần rần khi Hoàng Quân cầm tay Bảo Khuê cúi đầu, chào.

Diễm Quỳnh diễn sau cùng. Không biết vì cô là người diễn cuối, khán giả thấy mệt mỏi hay vì họ mãi còn chìm đắm trong bản nhạc ngọt ngào của Hoàng Quân nên khi cô biểu diễn xong, khán giả vỗ tay rất ít. Điều đó làm cô không được vui.

Lúc Bảo Khuê đi ngang qua phòng Diễm Quỳnh. Cô cũng bước ra.

Bảo Khuê hít một hơi thật sâu rồi mới nói. “Hoa dại và hoa hồng, mỗi loài hoa đều có một vẻ đẹp khác nhau. Từ giờ mình sẽ không để thua cậu nữa, mình sẽ tự đi lên bằng chính đôi chân của mình. Và còn điều này nữa, mình hy vọng hai chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau.”

Bảo Khuê quay người đi, trong lòng vô cùng nhẹ nhõm. Hoàng Quân đợi cô trước cổng trường.

Diễm Quỳnh đứng tần ngần một lúc, nhìn Bảo Khuê leo lên xe của Hoàng Quân. Cô không còn thấy giận dữ mà thay vào đó là sự tiếc nuối. Cuối cùng cô cũng nhận ra vì sao mình lại là người thất bại.

***

Mặt trời lặn dần về phía Tây.

Bóng chiều đổ trên thảm cỏ.

Ngọn gió khe khẽ thổi khiến Bảo Khuê cảm thấy an yên. Cô dựa vào vai Hoàng Quân lắng nghe anh chơi bản Can’t Take My Eyes Off You.

You're just too good to be true
Can't take my eyes off you
You'd be like heaven to touch
I wanna hold you so much

At long last love has arrived
And I thank God I'm alive
You're just to good to be true
Can't take my eyes off of you

Bảo Khuê hiểu ý nghĩa của bài hát. Cô mỉm cười mãn nguyện.

Chợt, cô nhỏm dậy. “Í, em còn chưa cảm ơn anh.”

“Chuyện gì?” Hoàng Quân đặt cây guitar dựa vào một gốc cây.

“Anh đã giúp em được đứng trên sân khấu, nhờ có anh mà em tự tin hơn trước rất nhiều.”

“Không có gì đâu, anh luôn tin em sẽ làm được mà.”

Bảo Khuê cười tinh nghịch. “Anh giống như là ông Bụt trong chuyện cổ tích vậy.”

“Thế sao?” Hoàng Quân bật cười. “Nhưng giờ anh không muốn làm ông Bụt nữa, ông ấy già lắm, anh muốn làm Hoàng Tử của em, được không?”Cùng với câu nói, tay anh đan vào tay Bảo Khuê.

Đi cùng em một đoạn đường thanh xuân





Năm ấy hoa vừa nở, trời quang mây đúng lúc em vừa cười nên tôi đã phải lòng em.

Chuyến tàu điện ở ga Shinjuku đã khởi hành. Radio được mở lên. Xen lẫn trong bản Ode to joy ngọt ngào là một giọng nói đằm thắm: Những ai đã từng bỏ lỡ một điều gì đó ở thì quá khứ sẽ ít nhất một lần mơ thấy mình được du hành thời gian. Cuộc đời con người có rất nhiều khoảnh khắc, trong đó luôn có một khoảnh khắc khiến ta nhớ mãi và muốn quay lại. Nếu cánh cửa thời gian xuất hiện trước mặt bạn, bạn muốn quay về thời điểm nào nhất?

Tôi đã từng mơ thấy cỗ máy thời gian. Trong giấc mơ nó không hề quay trở lại mà bay đi rất cao, rất xa. Nhiều lúc tỉnh táo, tôi cứ nhìn mãi vào không trung, cứ cho rằng nó sẽ xuất hiện mang tôi trở về ngày xưa đó.

***

Tôi và Tú Khanh không phải là thanh mai trúc mã, nhà cũng không sát bên nhưng tôi lại quen biết em từ nhỏ chỉ vì chúng tôi học chung lớp mẫu giáo. Thời điểm đó em đáng yêu vô cùng làm tôi cứ thích bắt nạt em hoài cho đến khi em khóc thét lên mới thôi. Bước vào lớp một, may mắn thay, chúng tôi học chung trường nhưng khác lớp cùng nhau trải qua thời thơ ấu êm đềm. Lên cấp hai, chúng tôi tách biệt. Tôi vẫn luôn nhớ đến em còn em có lẽ đã quên tôi rồi hoặc giả dụ em có nhớ thì hình ảnh tôi trong mắt em cũng chỉ là một thằng con trai ngỗ nghịch, ưa chọc phá bạn bè.

Nhiều năm trôi qua, tình cờ chúng tôi gặp lại nhau giữa mùa xuân hoa rụng tơi bời, giữa nắng vàng thấp thoáng mây trắng bay. Cả hai đều học cấp ba. Tú Khanh vẫn như ngày xưa, vẫn là cô bé ưa khóc nhè mỗi khi tôi giựt tóc. Em không có điểm nào khác biệt nên không quá khó để tôi nhận ra. Dường như em không nhớ tôi cho tới khi cậu bạn bên cạnh em là Định Cường gọi tên tôi, em mới vỗ trán rồi ồ lên. “Thì ra là anh.” Định Cường là thành viên chung đội bóng rổ quốc gia với tôi, học chung lớp với Tú Khanh. Cậu có tình cảm đặc biệt với em, qua nét mặt và cử chỉ tôi nhận ra điều đó. Cũng bắt đầu từ cái ngày trùng phùng hôm nào, tôi đã phải kìm nén tình cảm trong tim mình lại.

Định Cường có cơ hội ở gần Tú Khanh nhiều hơn tôi vì hai người bọn họ học chung trường cùng lớp còn tôi muốn gặp em phải đợi cả ba đi chơi với nhau. Có lần nhân lúc Định Cường mua nước uống, tôi đã hỏi. “Em và cậu ấy có vẻ thân thiết nhỉ?”

Tú Khanh thần người nhìn sang tôi, ánh mắt em thật lạ rồi xẵng giọng đáp. “Thân gì mà thân, cũng bình thường như em với anh, như anh với cậu ấy thôi.”

“Em học ở đâu cái tính đanh đá đó hả? Anh nhớ hồi xưa em hiền lắm mà.”

“Hiền mãi để anh có cớ bắt nạt à?”

Nghe câu trả lời trẻ con đó, tôi ngửa mặt cười lớn. Em giận dỗi không thèm trò chuyện với tôi cho đến khi Định Cường trở lại. Khi ấy là cuối đông, cây trơ trụi lá, gió thổi lạnh hơn. Cả tôi lẫn Định Cường đều cởi áo khoác đưa cho Tú Khanh nhưng em không lấy cái nào mà chạy một mạch về nhà. Tôi và Định Cường theo sau. Cậu ấy hỏi tôi hành động vừa rồi có phải thích Tú Khanh rồi không. Tôi nhún vai. “Chỉ là sự quan tâm của người anh trai dành cho em gái thôi.” Cậu hỏi tôi thật à, hỏi nhiều lần như vậy để khẳng định chắc chắn rằng giữa tôi và em không có quan hệ gì cả.

Ba người chúng tôi vẫn chơi thân với nhau. Đêm giao thừa, cả ba rủ nhau ra biển đốt pháo hoa. Con đường dẫn ra công viên biển treo đầy những bóng đèn tròn, không đủ soi sáng vạn vật nhưng đủ để tôi thấy rõ lối đi tránh va phải đá hay rễ cây. Quốc lộ ngay tại trung tâm thành phố chật kín người. Trong khi người ta chen chúc lên cầu để ngắm pháo hoa ở vị trí gần nhất thì lũ học sinh cấp ba chúng tôi lại tổ chức lễ hội pháo hoa bên bờ biển. Chúng tôi đã mua pháo hoa tên lửa ở cửa hàng tiện lợi từ trước. Tôi cầm cây pháo đang cháy đỏ đến doạ Tú Khanh, em sợ quá núp sau lưng Định Cường.

Đùa nghịch chán chường, chúng tôi bắt đầu đốt pháo. Xoẹt, một luồng sáng trắng chợt phụt lên, lửa bắn tung toé. Tôi nhìn cặp đôi nào đó đang vui vẻ, nghịch ngợm với những ngọn lửa đủ màu, thấy lòng chơ vơ lạ lẫm. Cây pháo bông của tôi vừa mới loé lên đã vội tắt ngấm. Nhưng ánh sáng của nó thật huy hoàng. Hệt như tuổi trẻ vậy.

Bụp, âm thanh phát ra từ một góc trời. Tôi say sưa ngắm nhìn ngàn pháo hoa rực rỡ như mưa sao băng bung toả trên bầu trời đêm đen tuyền. Những chùm sáng tím, đỏ, vàng rơi xuống như rèm buông rồi tan biến vào màn đêm. Nhìn cảnh tượng đó tôi reo thầm trong lòng. Đêm nay là một đêm đong đầy niềm vui và nhiều ý nghĩa đối với tôi. Khi tôi chắp tay nguyện cầu, Tú Khanh đã hỏi tôi tại sao lại làm vậy.

“Em không thấy pháo hoa rơi xuống rất giống sao băng à? Pháo hoa lẫn sao băng đều khiến người ta cảm thấy hạnh phúc, đứng trước pháo hoa và nguyện cầu thì điều ước sẽ thành hiện thực.”

Tú Khanh không nói nữa, em bắt chước tôi, nhắm mắt lại và cầu nguyện.

Đêm pháo hoa đã để lại trong lòng tôi những hoài niệm tươi đẹp tựa như một giấc mơ. Nếu cô đơn sinh ra để ta biết ấm áp tồn tại thì chắc hẳn hạnh phúc sẽ ở quanh đây, dù chỉ trong tích tắc.

Cho dù cuộc sống này kéo dài bao lâu đi chăng nữa cũng không bằng pháo hoa thoáng qua phút chốc. Dưới pháo hoa rực rỡ, chúng ta từng lướt qua nhau. Em có còn nhớ chăng?

 

Chúng tôi bước vào học kỳ mới. Kỳ thi sát hạch diễn ra suôn sẻ. Định Cường thổ lộ tâm tình với Tú Khanh, lúc đó cũng có mặt tôi. Vì quá đột ngột nên em thẫn thờ, nhìn tôi rất lâu rồi cuối cùng nhận lời làm bạn gái cậu ấy. Tôi đã từng nghĩ nếu như em chối từ thì tôi sẽ nói ra nhưng em đã không cho tôi cơ hội để làm điều đó. Em mắng tôi ngốc, khoé mắt em đỏ hoe rồi em vụt chạy đi. Tôi đờ đẫn cả người, nhìn bóng em xa dần. Tôi không đủ can đảm như Định Cường để giữ em ở lại.

Những ngày tiếp theo, tôi lao đầu vào học, muốn mình bận rộn để không nghĩ về Tú Khanh nữa. Các kỳ thi nối tiếp nhau làm tôi và em không gặp nhau trong một khoảng thời gian. Sau tốt nghiệp tôi quyết định du học. Trước khi đi tôi dành một ngày lang thang phố phường để chụp ảnh. Tôi chụp thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên, tôi chụp từng dòng người qua lại trên phố, những toà nhà cao tầng, những con người lúc nào cũng tất bật…

Tôi đến nơi mà lần đầu tiên tôi và Tú Khanh tương phùng sau nhiều năm xa cách. Con đường năm ấy hoa nở đầy cành nhưng hôm nay chẳng còn bông hoa nào đến cả bầu trời cũng mang một vẻ âm u, ảm đạm. Ngày hôm ấy tôi đã ước cho chúng tôi được ở gần nhau nhưng đó mãi là một giấc mộng bất thành. Thì ra có nhiều lúc sao băng cũng mang đến con người mất mát và niềm đau.

Có người nói khi lá rơi, chúng ta biết trân trọng thời gian chúng ta bên nhau. Khi hoa rơi, chúng ta hiểu được tuổi thanh xuân của chính chúng ta. Tôi giờ đây đã hiểu thanh xuân của mình. Bỏ lỡ một lần chính là bỏ lỡ cả đời.

Tôi ngang qua nhà Tú Khanh. Cửa đóng im ỉm. Cũng may là trước đó tôi có quay lại những hình ảnh về em, lúc em ngồi đọc sách bên cửa sổ, lúc em ngẩng đầu nhìn một vạt mây trắng muốt nhẹ trôi trên trời… Tất cả được tôi lưu lại trong một cuốn phim mang tên Hồi Ức.

Ngày tôi đi, Tú Khanh không ra tiễn. Tôi ngoảnh đầu vô số lần chỉ mong nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé chạy về phía tôi nói với tôi rằng ‘Chúc anh lên đường bình an’, được vậy tôi cũng nhẹ lòng mà ra đi. Khi máy bay cất cánh, em vẫn không xuất hiện. Giữa bầu trời, tôi hoài niệm lần cuối.

***

Cô ấy nợ cậu, còn cậu nợ tôi. Cậu nói rằng ân tình của tôi, kiếp sau cậu sẽ trả. Nếu quả thật có kiếp sau tôi chỉ mong cả ba người chúng tôi, không ai sẽ phải chịu nhiều tổn thương như kiếp này.

“Yuki, Yuki, cậu biết tin gì chưa?” Cô bạn chung phòng ký túc xá chạy ào vào, giọng điệu hớn hở. “Lớp chúng ta sắp sửa đón chào tân sinh viên, là người Việt đồng hương với cậu đấy.”

Tôi buông tờ tạp chí đang đọc dở xuống, ngẩn ngơ hồi lâu.

 

Tôi tên Yuki, là người gốc Việt. Sở thích duy nhất của tôi đọc manga. Đọc nhiều nên tôi hay mơ tưởng sẽ có một chàng trai tuấn tú, dịu dàng bước ra từ truyện tranh đến bên tôi và yêu tôi cả đời. Rồi người ấy cũng đến. Người không yêu tôi nhưng lại khiến tôi yêu người trọn trái tim.

Dương Lâm là anh chàng hiền lành, tốt bụng, sở hữu một đôi mắt xanh thẳm như đại dương nhưng đượm buồn. Dáng người lịch thiệp trang nhã… Tuy mới sang không lâu nhưng cậu nói tiếng Nhật lưu loát chẳng bù cho tôi sống ở đây mấy năm rồi vậy mà vẫn có một số từ, tôi phát âm sai. Dương Lâm là mẫu người mà các cô gái thầm thương trộm nhớ. Trong lớp tôi, nhiều nữ sinh không ngại mà công khai tình cảm của mình với cậu nhưng cậu khước từ tất cả mặc dù cậu đối với họ rất tốt. Không có được trái tim Dương Lâm, họ quay sang nói xấu cậu, bảo cậu là tên… gay. Tôi không tin nhưng đôi lúc cảm thấy thật buồn.

Cuối đông, tuyết rơi dày đặc đến sáng mai tuyết tan đi mất để lại những vũng nước nhỏ trên vỉa hè. Tôi cúi nhìn một vũng nước trên sân trường, trông thấy bầu trời xanh ngắt in bóng xuống. Tôi rủ Dương Lâm chơi trò nhảy qua vũng nước là có thể băng qua bầu trời. Cậu cười, bảo tôi có óc tưởng tượng phong phú.

Dương Lâm có một chiếc máy quay bé bằng lòng bàn tay. Tôi luôn nhìn thấy cậu ngồi dưới gốc cây anh đào cổ thụ, thời điểm ấy chưa sang xuân nên hoa chưa nở. Cậu ngồi một mình  xem những thứ lưu trong máy. Một lần tôi bước đến từ đằng sau, tình cờ nhìn thấy một đoạn phim ngắn mà cậu xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần và tôi cũng đã trông thấy cô gái đó. Hoá ra cậu không bị… gay, cũng không phải cậu không thích con gái mà là vì cậu đã có người để thích. Qua biểu hiện trên gương mặt cậu, tôi có thể đoán được tình cảm mà cậu dành cho cô ấy sâu nặng biết bao.

Vì chúng tôi đồng hương nên nhanh chóng thân nhau. Ngoài gặp mặt ở giảng đường, tôi còn tới phòng trọ tìm cậu sẵn tiện lau dọn. Sau đó chúng tôi cùng nhau ăn uống, xem phim. Vào lễ giáng sinh, Dương Lâm có uống chút rượu. Khi say, cậu gọi mãi tên một người. Tôi không sao quên được vẻ mặt bi thương cùng giọng nói ngập tràn mong nhớ của cậu lúc ấy. Có lẽ hình bóng Tú Khanh đã in sâu vào tâm khảm cậu nên dù làm gì, ở đâu cậu cũng vô tình buột miệng nhắc đến tên cô. Điều mà cậu hối tiếc nhất là năm đó đã không có đủ dũng khí để bày tỏ tâm tư lòng mình với Tú Khanh. Đến một ngày, tôi không chịu nổi bèn nói với Dương Lâm rằng nếu cậu nhớ Tú Khanh nhiều như vậy sao không gọi điện hoặc về thăm cô. Cậu lắc đầu, cười buồn. Rồi cậu kể cho tôi nghe chuyện tình thầm kín của mình.

“Không phải Tú Khanh không cho cậu một cơ hội mà chính cậu không cho bản thân một cơ hội. Tớ nghĩ cô ấy cũng thích cậu đấy.”

“Làm sao cậu biết?” Dương Lâm ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ ưu phiền.

“Tớ cũng là con gái, dĩ nhiên là tớ biết.”

“Nhưng giờ thì cô ấy đã trở thành bạn gái của người ta mất rồi.”

Tôi bực dọc. “Tú Khanh nói cậu ngốc quả không sai. Biết đâu sau khi cậu đi rồi, cô ấy hối hận và đang chờ cậu thì sao? Hãy đi tìm cô ấy, nói rõ mọi chuyện, đừng để tình yêu trôi qua trong tiếc nuối.”

Dương Lâm lập tức quay sang tôi, trong đáy mắt ánh lên nét cười rạng rỡ như những vạt nắng sau mưa. “Ừ, tớ sẽ làm như những gì cậu nói.”

Rõ ràng là tôi thích Dương Lâm kia mà nhưng lại đẩy cậu rời xa mình. Như vậy tôi cũng là kẻ ngốc có khác gì cậu đâu chứ!

Thời gian như tên bắn, lao nhanh vùn vụt. Chẳng mấy chốc đã tới kỳ nghỉ hè. Trước khi Dương Lâm về nước, cậu chủ động đến tìm tôi, bảo tôi hãy cùng cậu đi chọn quà cho Tú Khanh. Trong lòng tôi có chút hụt hẫng nhưng mường tượng ra nụ cười của cậu khi gặp lại cô bạn thuở thiếu thời, tôi đành gạt nước mắt.

Dương Lâm đi rồi. Ba tháng hè trở nên trống trải dù cậu chỉ mới đi có hai ngày. Tôi đến nhà trọ cậu ở, quét dọn lau chùi. Tôi vẫn thường làm vậy mỗi cuối tuần. Xâu chìa khoá cậu để dưới đáy của một chậu hoa. Căn phòng không bừa bộn gì mấy nhưng tôi lau đi lau lại tới ba lần. Sau đó tôi tình cờ tìm thấy một xấp thư không tem. Người nhận là Tú Khanh.

Theo như ngày tháng được ghi ở một góc trên cùng thì khoảng thời gian mà Dương Lâm viết những cánh thư này là của bốn năm về trước. Tò mò, tôi mở thư ra đọc. Bên trong còn có vài tấm hình hoa anh đào cùng những cánh hoa ép khô.

“Xin chào, anh là Dương Lâm đây. Em có khoẻ không? Anh đã đặt chân sang Nhật. Thời tiết vô cùng dễ chịu. Sau khi ổn định chỗ ở là anh viết thư cho em ngay. Em có biết vì sao anh lại chọn Nhật Bản là đất nước để anh tiếp tục con đường học vấn của mình không? Anh còn nhớ có lần em từng nói em rất muốn được đi ngắm hoa anh đào ở Osaka. Chỉ như thế thôi anh quyết định sang Nhật du học. Và khi trở về, anh sẽ mang cho em thật nhiều sắc thắm anh đào chói chang, tươi đẹp như tuổi xuân đơn thuần của chúng ta.”

“Ngày thứ 10. Trời nổi gió. Hoa anh đào rụng tơi tả khắp lối. Anh viết lá thư tiếp theo này khi đang ngồi trên tàu điện Shinjuku. Bản nhạc Ode to joy cất lên da diết. Giai điệu bài hát làm anh chợt nhớ đến em. Hoá ra khi yêu một người sâu sắc, ta luôn nhìn thấy người ấy ở bất cứ nơi nào ta đi qua.”

“Ngày thứ 16. Đêm đầy sao. Anh không ngủ được bèn ngồi dậy viết thư cho em. Em có biết vì sao hồi nhỏ anh hay bắt nạt em không? Là vì lúc đó anh đã thích em rồi. Muốn được em chú ý nên anh chấp nhận đóng vai một tên con trai ngổ ngáo. Anh tự hỏi nếu anh tiếp tục đóng vai kẻ xấu như vậy, giành lấy em bằng mọi giá thì liệu chúng ta có hạnh phúc? Em có vui không nếu một ngày phát hiện ra tình cảm đó chỉ là một tình yêu chiếm hữu? Dù anh có muốn anh cũng không thể làm được nên anh đành bước phía sau, lặng lẽ dõi theo em.”

“Ngày thứ 29. Trời trong và gió nhẹ. Đợt hoa cuối cùng phủ kín các ngõ phố. Giờ này em đang làm gì nhỉ? Anh đang ở trong một cửa tiệm và ăn sushi. Nếu em có ở đây thì tốt biết mấy. Anh sẽ đưa em đi tham quan Osaka, sẽ dẫn em đi ngắm hoa anh đào, cho em thưởng thức những món ngon. Chúng ta sẽ cùng nhau trải qua những ngày nắng trong veo, những đêm mưa dầm dề, những mùa thu lướt thướt và những đêm đông rét buốt. Chỉ đáng tiếc, tất cả những điều ấy đều do anh tự vẽ ra mà thôi.”

“Ngày thứ 52. Bầu trời xanh ngắt. Mùa hạ gõ cửa. Xin lỗi vì thời gian qua anh bận học, hôm nay rảnh rỗi anh ngồi viết những dòng chữ này. Anh biết rõ Định Cường có một cảm giác đặc biệt với em. Nên anh tự nhủ đợi khi nào em tròn mười tám thì sẽ thu hết can đảm để ngỏ lời. Nhưng cuối cùng, anh đã chậm một bước. Chân tình có bao giờ được đáp trả bằng chân tình đâu chứ huồng hồ gì trong mắt em, anh chỉ là chàng trai hay đùa giỡn, luôn khiến em phật ý. Còn Định Cường thì khác, cậu ấy chính trực, đĩnh đạc, biết cách yêu thương em, bảo vệ em đến suốt đời. Nghĩ đến hạnh phúc của em nên anh tỏ ra lạnh nhạt, tự dối lòng mình rằng anh không thích em.”

“Ngày thứ 69. Từng cơn gió thổi ngang qua. Kỷ niệm trôi theo làn gió bay ngược về trong trí nhớ anh. Em sống tốt chứ? Cậu ấy có làm em khóc hay khiến em giận không? Nếu có thì báo với anh ngay lập tức nhé. Dù bận cách mấy anh cũng sẽ trở về cho cậu ta một trận. Haizz… Anh lại ảo tưởng nữa rồi. Kể từ ngày ấy anh không hề nhận được cuộc gọi nào từ em. Tim anh nhói lên một chút nhưng không sao cả, anh ổn mà.”

“Ngày thứ 78. Khắp các hàng cây trong thành phố khoác lên mình chiếc áo vàng rực báo hiệu thu sang. Anh bước dạo trên tấm thảm lá dày, mỗi bước đi lại phát ra âm thanh lạo xạo, nghe như tiếng cười giòn tan của em trong ngày vui hôm nào em đứng trên bục nhận phần thưởng dành cho học sinh ưu tú nhất trường. Anh kể cho em nghe về Yuki chưa nhỉ? Cô ấy cũng là người Việt. Ở một đất nước xa lạ gặp được đồng hương là một điều may mắn. Ngoài giờ học anh và Yuki thường trò chuyện, cô ấy kể nhiều chuyện cho anh nghe chủ yếu là giúp anh nguôi ngoai nỗi nhớ nhà. Anh hiểu tình cảm của Yuki dù cô không nói ra nhưng biết làm sao khi vị trí của em trong tim anh chẳng ai thay thế được.”

“Ngày thứ 256. Những hạt tuyết rơi ngoài ô cửa. Anh mặc thêm áo ấm lang thang qua các ngã đường. Trong khoảng kí ức không quên, anh nghĩ về những ngày chúng ta bên nhau. Điệu nhạc mà chúng ta cùng nghe, bộ phim mà chúng ta cùng xem, con phố mà chúng ta cùng đi qua, bên cạnh em như hai người bạn thân. Anh lại mắc kẹt trong những hồi ức đó. Em còn nhớ dưới gốc cây ở nhà thờ, em vô tình trượt chân ngã, anh vội đỡ lấy. Đó là lần đầu tiên anh được nắm tay em. Bàn tay quá đỗi ấm áp, giọng nói dịu dàng cùng nụ cười sáng ngời. Anh cố níu bóng hình em, bóng hình như bộ ảnh cũ đã phai mờ.”

“Ngày thứ 437. Nắng vàng ươm buông trên ngõ vắng. Những lá thư này em sẽ chẳng bao giờ nhận được vì anh sẽ không gửi chúng đi. Mấy hôm trước Yuki có nói với anh hãy về tìm em. Anh nghĩ anh sẽ cho bản thân mình một cơ hội. Anh hy vọng cuộc tương ngộ lần này sẽ có một cái kết đẹp.”

Còn rất nhiều lá thư khác mà tôi chẳng thể nào đọc hết. Tôi không ngờ tình cảm mà Dương Lâm dành cho Tú Khanh lại đậm sâu đến vậy.

“Cậu làm gì thế? Sao lại tuỳ tiện xem trộm thư của người khác.”

Tiếng Dương Lâm quát đằng sau lưng, tôi giật bắn người đánh rơi hết cả những cánh thư xuống sàn nhà.

Tôi pha hai tách cà phê, cho cậu và cho tôi. Sở dĩ cậu quay trở lại sớm như vậy chính là vì… Tú Khánh chuẩn bị kết hôn. Cậu nói bằng giọng điệu buồn bã. Tôi chẳng biết phải an ủi thế nào ngoài việc buông tiếng thở dài. Nếu lúc này tôi bảo cậu quên Tú Khanh đi và mở lòng với người khác thì mọi việc có ổn không?

Ngày tháng tiếp nối, tôi và Dương Lâm vẫn bên cạnh nhau, cùng đến lớp, cùng tản bộ trên những cung đường đầy gió. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng chúng tôi là một cặp tình nhân nhưng thực chất chúng tôi đều là hai kẻ yêu đơn phương.

Một năm rồi một năm nữa lại trôi qua. Chúng tôi tốt nghiệp đại học. Dương Lâm có ý định sẽ học tiếp lên thạc sĩ sau đó sẽ tìm một công việc để làm, ngay tại mảnh đất này. Nhưng cuộc đời nào ai đoán trước được chữ ngờ. Buổi chiều sau khi kết thúc lễ tốt nghiệp, Dương Lâm gặp tai nạn. Cậu bị xe đụng phải. Máu chảy rất nhiều. Và cậu đã không qua khỏi. Trước lúc nhắm mắt, cậu siết chặt lấy tay tôi. “Đừng nói cho cô ấy biết tớ không còn trên đời này nữa.”

Bàn tay nới lỏng. Cậu thanh thản ra đi nhưng lòng tôi ngập tràn giông bão.

Tôi tìm thấy một tờ giấy màu xanh nhạt trong những kỉ vật của Dương Lâm. Bên trên ghi địa chỉ của một người. Mấy tháng sau, tôi trở về nước. Điểm đầu tiên tôi đến chính là nhà của Tú Khanh. Đó là một căn nhà nhỏ ấm áp với giàn hoa trước cổng rào. Tôi đứng nép bên vệ đường, nhìn thật lâu vào ngôi nhà đối diện. Tiếng bước chân sột soạt làm tôi bừng tỉnh. Một cô gái có gương mặt xinh xắn từ trong nhà bước ra, cô khoác tay chàng thanh niên lịch lãm. Nụ cười mãn nguyện trên môi. Cô ấy chính là Tú Khanh. Nhìn nụ cười hạnh phúc kia, tôi không nỡ nói cho cô biết chuyện đau lòng về Dương Lâm. Ngoài việc huỷ hoại hạnh phúc của cô, chẳng thể mang lại kết quả gì.

Tôi bèn quay gót. Đến bờ sông, tôi thả một chiếc thuyền giấy xuống mặt nước yên ả. Con thuyền chầm chậm trôi. Trên tay tôi là lá thư cuối cùng Dương Lâm viết cho cô bạn gái thiếu niên của mình.

Muôn vàn cánh hoa chớm nở đang lặng lẽ toả sắc hương bên lề đường năm ấy

Dường như có một phép màu ma thuật phủ trong mùa hoa lúc anh thích em

Mỗi ngày qua đi anh chẳng thể nói lên được điều gì, tim anh như ngộp thở, đó có phải là biểu hiện của tình yêu?

Trên con đường về nhà năm đó, anh tìm kiếm bàn tay em. Một bàn tay vô hình. Cho dù anh làm việc gì cũng đều gợi nhớ đến những kỷ niệm xưa.

Anh biết vẽ bức tranh tương lai của hai ta như thế nào?Khi giờ đây em chẳng còn hiện hữu ở nơi ấy.

Đến tận ngày hôm nay anh vẫn ngờ nghệch tin rằng thời gian sẽ quay lại.

Nếu thanh xuân có thể trở lại, liệu kết cục của chúng ta có khác đi không? Nhưng hiện tại anh chỉ nghĩ rằng: tình yêu đó chưa hề biến mất, vẫn vấn vương trong tâm trí anh.

Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ thì tốt biết mấy, chẳng có đau thương, không có nỗi buồn…